July 5, 2011

Vì cuộc sống là không chờ đợi

Từ note của 1 người bạn

Sống là không chờ đợi…

Có mất gì đâu, thử đọc xem nào và hãy cố gắng đọc đến cuối nhé! Bài văn này ngắn lắm… đọc mất vài ba phút thôi nhưng rất hữu ích và đây là mẩu chuyện có thật.

Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏ được gói kỹ càng trong lớp giấy lụa.

Anh bảo: Đây không phải là một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp… Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng, rồi nói:

Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York , cách đây 8-9 năm nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt, vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi…

 

Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan.

Vợ anh vừa mới qua đời…

 

Quay sang tôi, anh bảo: “Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt cả… Mỗi ngày sống là một dịp đặc biệt rồi…”.

Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này và nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi…

 

Bây giờ tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt thời gian dọn dẹp nhà cửa. Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn… Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc.

 

 

 

Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mà mình phải nếm… Từ ngày ấy tôi không còn cất giữ một cái gì nữa… tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày, tôi mặc đồ mới để đi siêu thị hay bất cứ nơi nào khi tôi cảm thấy thích… Tôi không còn dành nước hoa hảo hạng cho những dịp đại tiệc, tôi xức bất kỳ khi nào tôi muốn…

 

 

 

Những cụm từ như “một ngày gần đây” hay “hôm nào” đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ. Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường). Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến nhà chơi… có thể cô sẽ gọi điện thoại cho vài người bạn cũ và làm hoà hay xin lỗi về những chuyện bất hoà trước đây…

 

 

Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu (vì cô ấy rất thích thức ăn Tàu). Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn. Tôi sẽ rất áy náy vì tôi không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi, áy náy vì thường không nói với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ… áy náy vì mình chưa viết những lá thư mà mình dự định “hôm nào” sẽ viết.

 

 

Giờ đây, tôi không chần chờ gì mà không hẹn lại và không giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một dịp đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút… đều đặc biệt cả.

 

 

Nếu bạn đọc được bản văn này ấy là vì một ai đó muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu. Nếu bạn quá bận đến độ bạn không thể dành ra vài phút để copy và gởi bản văn này đến cho ai khác, rồi tự nhủ “mai mốt tôi sẽ gửi” thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn sẽ không bao giờ gửi được…

 

 

Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?

Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?

Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?

Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?

Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?

Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?

Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?

Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ đợi đến bao lâu.

Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội vuột đi?…

Hãy làm những gì mà bạn muốn, làm những gì bạn cho là đúng.

Hãy biết nắm lấy cơ hội, đừng để phải hối tiếc bạn à !

 

Còn các bạn, mọi người đã sống hết mình chưa hay vẫn đang chờ đợi.

May 8, 2011

80 “tuyệt chiêu” giữ chồng

 

Chúng tôi đã tổng hợp ý kiến của các chuyên gia tâm lý về gia đình và đưa ra một số bi kíp như sau.

1. Duy trì lịch ái ân đều đặn. Đó không phải là nghĩa vụ hay một sự hi sinh, sex là một trong những món quà thú vị nhất vợ chồng có thể tặng nhau.

2. Rủ chồng làm phụ tá nấu ăn cho bạn. Đừng bao giờ quay cuồng trong bếp trong khi anh ấy vắt chân chữ ngũ đọc báo.

3. “Tuỳ anh” là câu nói triệt tiêu quyền lợi của bạn trong cuộc sống gia đình. Tẩy chay nó đi nhé!

4. Học cách làm vài món nhậu, để thỉnh thoảng cho chồng lên mặt với đám bạn hữu rằng “Vợ tớ số dzách”.

5. Sử dụng vụ khí nước mắt tối đa một tháng/ lần, quá số đó chồng bạn sẽ tự động hình thành vắc-xin tiêu diệt virus nhõng nhẽo của bạn thôi.

6. Tự chủ tài chính. Nhà có hai cột thì tốt hơn một, và cái cột “chồng” sẽ không thể dùng tiền làm cớ ức hiếp cột “vợ” nữa.

7. Bạn biết vì sao các ông khoái có bồ nhí chứ? Học hỏi cô ta cách nũng nịu, bỏ bùa và yêu sách đàn ông, sau đó áp dụng cho chồng bạn.

8. Thường xuyên đọc và xem những tác phẩm kiểu như “Sex in the city” để học cách tự yêu mình và trở nên hấp dẫn hơn.

9. Thỉnh thoảng bắt cóc chồng bạn, và lôi anh ấy đến một nơi chỉ có 2 người. Để làm gì nhỉ? Bạn muốn làm gì mà chẳng được.

10. Thỉnh thoảng lấy điện thoại ra và gởi ngay một tin nhắn nóng bỏng nhất mà bạn có thể nghĩ ra cho chồng.

11. Cách để đối phó chồng xỉn: Cho anh ta đi ngủ và chăm sóc thật tốt. Chẳng có ít gì khi tốn năng lượng la rầy một ông chồng đang chết chìm trong hũ men. Anh ta chẳng hiểu gì đâu.

12. Chiến tranh mẹ chồng nàng dâu? Đừng bao giờ đòi hỏi “Anh chọn mẹ hay tôi?”.

13. Tuyệt đối không để bị chồng đánh. Bởi có lần đầu tiên sẽ có lần thứ n, mà lúc đó thì chồng bạn thậm chí còn không thấy hối lỗi.

14. Nếu chồng bạn đã nói: “Nếu em còn tiếp tục thì đừng trách anh”, thì điều tốt nhất là… bạn đừng dại mà tiếp tục (trừ khi bạn cố tính ép chồng đánh mình!).

15. “Định giá” thật kỹ người mình định lấy làm chồng. Phụ nữ thường hi vọng đàn ông thay đổi sau khi kết hôn, và hầu hết đều thất vọng.

16. Ly dị là một từ cấm kị, càng nhắc đến nó nhiều thì nguy cơ nó diễn ra càng lớn. Có kiêng có lành!

17. Thay cụm từ “Anh phải” thành “Em sẽ rất vui nếu”

18. Đàn ông là những đứa trẻ. Nếu thỉnh thoảng bạn thấy chồng mình chưa trưởng thành và thiếu trách nhiệm thì cũng chẳng phải là vấn đề nghiêm trọng.

19. Khi vợ chồng bạn có vấn đề, đừng hỏi người khác “Em có nên bỏ chồng không”. Họ chỉ làm tình huống thêm u ám thôi.

20. Đi gặp các cô bạn gái để tâm sự về trục trặc gia đình bạn, tốt thôi. Nhưng nếu 2 trong 4 cô bạn đó đã từng ly dị hoặc cũng đang trục trặc với chồng, thì bạn nên sớm nhận ra mình… chọn nhầm đối tượng.

21. Chiều chuộng chồng? Tốt! Tạo điều kiện để chồng chìu chuộng mình? Quá tốt!

22. Thỉnh thoảng làm anh ấy “hết hồn” bằng một điều táo bạo trong phòng ngủ.

23. Nếu có em bé, đừng ngại để anh ấy thay tã, dọn “bĩnh” hay hát ru con. Việc gì phải ôm cả vào thân, rồi lại stress và gây gổ với chồng.

24. Đừng thử độ chung thuỷ của chồng bằng mọi hình thức. Bạn đâu có muốn mắc thêm chứng đau tim?

25. Học ít nhất một thể loại khiêu vũ. Dù bạn chỉ đủ giỏi để múa bụng cho chồng coi thì cũng đáng, đúng không?

26. Bạn chi bao nhiêu cho thời trang công sở? Hãy bỏ ra từng đó tiền cho trang phục ở nhà và nội y đi. Đối tượng quyến rũ chính của bạn là chồng bạn mà.

27. Thỉnh thoảng chọc chồng bạn tức điên, rồi giảng hoà bằng một đêm “chiến đấu” hết mình.

28. Cuộc sống hôn nhân nào cũng đầy những điều khó chịu như cái tất bẩn của chồng hay vòi nước hư vài tuần. Tập làm lơ chúng sẽ khiến bạn thoải mái hơn.

29. Đôi lúc, bạn phát ngán với việc phải nhìn thấy đức ông chồng hàng ngày. Đừng ngại xách va ly lên và làm một chuyến du lịch độc hành. Đôi khi nên có khoảng trống xa nhau, 1,2 ngày gì đó thôi, để 2 người hâm nóng cảm giác nhớ nhung.

30. Bạn có đọc quá nhiều bài báo theo kiểu “Phụ nữ cần phải a b c để giữ gìn hạnh phúc gia đình”? Làm vợ là sự lựa chọn chứ không phải nghĩa vụ, vì thế vứt bớt chúng đi nhé.

31. Huấn luyện chồng bạn thành một người có kỹ năng chia sẻ với vợ. Đừng để cô em nào đó có cơ hội thay bạn làm điều này.

32. Ngừng so sánh chồng bạn với người khác. Dù sao bạn cũng chẳng thể đổi được chồng!

33. Lập trình cho chồng bạn rằng “Đối xử tốt với vợ là niềm vinh hạnh nhất của một người đàn ông”.

34. Lên danh sách những điều có thể và không thể tha thứ cho chồng. Quên hết những điều nằm ở mục “có thể”, và gởi mục “không thể” cho anh ấy. Gia có gia quy mà.

35. Đàn ông cũng khoái nhận được thư từ, quà cáp, thơ tình các loại. Thử viết tặng anh ấy một bài thơ tình và tận hưởng “phản ứng hoá học” mà mình tạo nên.

36. Hôn nhân không có khái niệm hoàn hảo. Chỉ có sự chấp nhận và thông cảm mới giúp hai người xa lạ gắn bó lâu dài với nhau.

37. Sai lầm thường gặp của phụ nữ: từ bỏ thú vui, tự do, bạn bè và cho đó là hi sinh vì gia đình. Tiếp theo, tuyệt vọng vì không ép chồng theo đạo “hi sinh cao thượng” như mình được. Đó gọi là bệnh làm “khổ mình khổ người”.

38. Bạn đã bao giờ nói cảm ơn vì những gì anh ấy làm cho gia đình nhỏ của hai người?

39. Nhớ rằng đôi khi hạnh phúc là một sự thoả hiệp.

40. Đừng ép chồng đi theo quỹ đạo phù hợp của bạn, lấy chồng không phải là giáo dục và đào tạo lại một người đàn ông.

41. Trên giường, không gì là không thể. Phòng ngủ là thế giới mà vợ chồng có thể đặt ra luật lệ của riêng mình. Hãy tận hưởng nó.

42. Giữ gìn hôn nhân là nhiệm vụ của cả hai người, chẳng có lý do gì để tự biến mình thành “chiến binh thầm lặng” cả.

43. Dù bạn đang tức điên, thì cũng đừng dùng những từ ngữ phũ phàng để lăng mạ chàng. Một là nó sẽ khiến hôn nhân của bạn trở thành cái chợ. Hai là chàng sẽ không bao giờ quên những từ ngữ đó đâu, dù sau khi cãi nhau khuôn mặt bạn có trở lại đẹp đẽ nhường nào…

44. Luôn nắm tay chồng thật chặt, dù chỉ có hai người hay giữa một đám đông. Đó là cách để chồng hiểu, bạn tự hào vì cưới được chàng.

45. Đối xử với anh ấy theo cách bạn muốn được nhận, và hướng dẫn chồng làm theo tấm gương của vợ.

46. Nếu bạn theo chủ nghĩa: “chồng thế nào, mình thế nấy”, tức là nếu anh có bồ thì em cũng không kém”, hay đấy, nhưng trừ khi các bạn định sống vợ chồng son, tức là gia đình như nhà trọ thì hãy tôn trọng cách sống này.

47. Đừng nói gì ngoài câu “Chúc ngủ ngon, chồng yêu” một khi mắt anh ấy đã díp lại.

48. Sau mỗi “cuộc vui”, có thể chưa chắc bạn đã được như ý, nhưng tốt nhất là bạn ngủ ngon đi, đừng có nằm mà nghĩ về những lý do tại sao không như ý. Nó sẽ làm bạn đau đầu ngay.

49. Điều luật nhân đạo: Đừng bao giờ đuổi chồng ra khỏi nhà, trừ phi bạn muốn anh ta có cớ để đi luôn.

50. Nếu lỡ lời làm chồng đi ra khỏi nhà rồi, thì cố mà lấy điện thoại gọi theo đi. Hoặc là bạn nói: “em cũng muốn đi cùng anh, về đón em nhé”. Hoặc ít nhất bạn biết rằng anh ấy đã ổn và chỉ đi ra ngoài mua điếu thuốc rồi về (Nếu không, coi chừng anh ấy sẽ tìm người tâm sự và tắt máy khỏi chờ bạn gọi đấy. Tức chưa!)

51. Chích ngừa tiêu diệt bệnh say nắng. Dù chỉ “yêu anh trong mơ” thì bạn cũng đã phạm tội ngoại tình tư tưởng với chồng rồi.

52. Ngừng ngay việc truyền hình trực tiếp cuộc sống vợ chồng cho mẹ bạn nghe. Với đàn ông, không gì tệ hơn việc chịu trận sự chỉ trích của mẹ vợ.

53. Sự lãng mạn có ở khắp nơi, việc của bạn là tìm ra và duy trì nó trong cuộc hôn nhân: cùng nhau đi tắm, ôm nhau thật chặt trong chăn hay cùng đọc một quyển sách.

54. Tắt đèn và đi ngủ cùng nhau. Hai bạn cưới nhau chứ đâu phải cưới cái laptop hay nick chat.

55. Tin tưởng chồng bạn và nói cho anh ấy biết rằng bạn tin anh ấy. Đó là cách khiến anh ấy cảm giác rõ vị trí của mình với bạn và với gia đình nhỏ này hơn.

56. Nếu hôn nhân của bạn có vấn đề, hãy cùng chồng ngồi lại và lập ra những mục tiêu để đưa nó về đúng vị trí. Đừng phớt lờ, than thở hay buông xuôi.

57. Trong trường hợp chồng bạn đã lên cơn thích làm “nhà thương thuyết”, tức là trận tranh cãi nào anh ấy cũng là người thích nói, thích giảng giải cho bạn, thì cách tốt nhất của bạn là nuốt giận và làm lành với anh ấy luôn bằng một nụ hôn, một cái ôm, một kiểu cười sexy khêu gợi… Chứ nói thật là cãi nhau lúc đó, bạn chẳng được gì!

58. Nếu bạn nói dối hay phản bội anh ấy, trước khi cầu xin tha thứ hãy chứng tỏ bằng hành động rằng bạn đã thay đổi.

59. Giả sử nhé, bạn lỡ có một nụ hôn say nắng với một chàng đồng nghiệp. Có nên nói với chàng không? Trừ khi chồng bạn là đàn ông cực kỳ tâm lý và thoải mái. Nếu anh ấy có máu ghen từ trong trứng thì chuyện này sẽ bị suy diễn vô cùng tồi tệ. Bạn đã hối lỗi rồi, thì thôi, tìm cách nào sửa lỗi tốt hơn đi.

60. Bí kíp phòng the: Thành thật với cảm giác của mình, hào phóng lời khen và thoải mái bày tỏ cảm xúc.

61. Nhắc đi nhắc lại lỗi của chồng chỉ khiến anh ấy nổi khùng và tự hỏi sao mình lại cưới một bà già lắm mồm đến thế.

62. Nếu anh ấy tức điên và đập bàn: “Tôi không thể chịu nổi cô nữa, ly dị đi”. Thì đừng có vội hùa theo: Tôi cần gì, ly dị thì ly dị. Lúc đó bạn hãy bình tĩnh, và cẩn thận rằng có thể anh ấy nói thật đấy. Im lặng, nhớ là nên im lặng. Anh ấy sẽ thấy mình quá lời, hơn là khi bạn nhảy chồm chồm lên hay làm mình làm mẩy.

63. Suốt ngày dựa dẫm chồng bạn theo kiểu “Không có anh em sẽ” sẽ làm anh ấy vọp bẻ mỗi khi nghĩ đến bạn. Đừng quên độc lập có nghĩa là tự do chứ!

64. Giả vờ bạn lạc đường một lúc nào đó và hốt hoảng gọi anh ấy đến đón bạn. Dĩ nhiên là lúc anh ấy đang rảnh, hoặc 2 bạn đang bất hòa nho nhỏ. Nhưng dùng chiêu này 1 lần thôi, để bạn trở nên nhỏ bé và đáng được che chở :)

65. Cưới nhau rồi không có nghĩa là bạn bị triệt tiêu hết mọi quyền lợi của thời hẹn hò. Thỉnh thoảng bắt chồng đèo đi dạo phố, gục đầu lên vai chàng và hát khe khẽ thử xem.

66. Bạn đã tốt nghiệp khoá “nịnh chồng “ chưa? Nịnh chồng đúng lúc sẽ làm anh ấy vừa huýt sáo vừa massage cho bạn đấy.

67. Đi nhậu đêm cùng chồng là một trò mà nhiều nàng lấy chồng xong quên mất không làm. Sao nhỉ, bạn đâu có thua kém “cạ” bạn thân của chàng?

68. Hiểu cho cơ chế “liếc ngang liếc dọc” khi thấy người đẹp của chồng. Bạn cũng biết đó chỉ là phản xạ tự nhiên ảnh hưởng từ tổ tiên khi đi săn… gấu, heo rừng hay khỉ thôi mà.

69. “Tiêu chuẩn vợ ngoan” chỉ là những đòi hỏi không tưởng mà các ông chồng đặt ra khi bia bọt thôi. Cố ép mình đạt chuẩn chỉ khiến bạn thêm stress và rầu đời.

70. Tranh thủ nhờ anh ấy vài chuyện “nhỏ và có võ” như giúp bạn chà lưng, bóp chân, kéo dây áo hay cắt móng tay. Có chồng để làm gì cơ chứ

71. Vận dụng trí sáng tạo để đặt biệt danh cho hai vợ chồng, càng độc đáo và “hư đốn” càng tốt. Nhỡ khi cãi nhau mà không biết làm hoà thế nào, thì cứ lôi biệt danh ra mà gọi.

72. Ngồi cùng phía với chồng khi đi ăn nơi công cộng. Bạn có thể lén nắm tay chồng, nhìn đắm đuối và thì thầm vài lời có cánh vào tai chồng. Đố anh ấy quan tâm được thứ gì ngoài bạn.

73. Khi chồng bạn là một anh chàng công tác liên tục, thì điều tuyệt vời nhất bạn có thể làm là mua sắm quần áo, thay đổi va ly và tìm cách xếp đồ thật chu đáo, gọn gàng cho chồng. Nhớ đừng quên gửi một mẩu thư bí mật trong túi áo, hoặc ở một góc va ly để lúc nào đó chàng tìm thấy. Chàng sẽ nhớ đến bạn, một chút cũng là tốt chán! :D

74. Nếu bạn chỉ muốn doạ chồng, đừng thử cách viết sẵn đơn ly dị và thách thức anh ta “Có ngon thì kí vào”.

75. Dù chắc chắn bạn không thể yêu gia đình nhà chồng bằng nhà mình rồi, nhưng nếu có thể, bạn mua một cái áo cho mẹ bạn, hãy chọn thêm một món quà cho mẹ anh ấy. Chồng bạn sẽ làm lại như thế với cả 2 nhà, chắc chắn.

76. Không phải ông chồng trẻ nào cũng thích có con sớm đâu. Để bắt đầu thuyết phục chàng rằng mình nên có thêm một thành viên nữa trong gia đình, bạn hãy từng bước để chàng tiếp xúc với trẻ con, như các cháu bé nhà bạn bè bạn chẳng hạn…

77. Dù bạn không giỏi nấu nướng lắm thì cũng nên học dăm ba món tủ. Để nếu đi đâu, chàng có thể khoe với bạn bè “Món này vợ nấu được lắm” hay nhớ đến bạn trong những bữa tiệc hoành tráng khác.

78. Thỉnh thoảng, hãy tắt hết đèn và đi ngủ…nude sau khi chàng đã nằm lim dim. Chàng sẽ giật mình khi chạm vào cơ thể bạn trong bóng tối. Cái gì khiến chàng hưng phấn hơn nhỉ?

79. Nếu bạn đang “không ổn lắm” trong cơ thể, thì hãy từ chối chàng bằng những cách thật nhẹ nhàng, nịnh nọt chàng là sẽ bù gấp đôi gấp 3 vào hôm sau, chứ đừng gạt phắt chàng ra nhé.

80. Khi bạn nhận được một tin nhắn đe dọa hạnh phúc gia đình bạn, giả sử như dọa dẫm, hoặc nói rằng chồng bạn đang có mối quan hệ riêng, thì dù không muốn, nhưng hãy thẳng thắn cho chồng xem và cùng giải quyết. Đừng ôm cảm giác ấm ức một mình, bạn ạ.

 

Theo 2Đẹp

May 4, 2011

[Note] Đàn ông-nếu đã 20, nếu chưa 25

FacebookViệt xin giới thiệu với bạn đọc một bài viết khá hay của Lý Khai Phục, do Trang Hạ dịch, bài viết mang tính tham khảo, những quan điểm của tác giả dựa trên những kinh nghiệm cá nhân, không nhất thiết phải đúng với bạn.

Tác giả: Lý Khai Phục từng là Phó tổng giám đốc Microsoft toàn cầu trong thập kỷ 90, rồi đảm nhận Phó tổng giám đốc Google châu Á năm 2005. Ông sinh năm 1961 tại Đài Bắc, thường gây sóng gió bởi những phát ngôn sáng suốt nhưng ngôn từ trần trụi khó nghe.

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Lý Khai Phục

(Trang Hạ dịch)

Link blog: http://trangha.wordpress.com/

March 8, 2011

Vì sao phụ nữ lấy chồng

Hôm trước Duy có viết cái note “Vì sao đàn ông lấy vợ?” khá hay (http://www.facebook.com/note.php?note_id=10150104490162197 – anh để public không nhỉ?) Hay từ cái tựa đề có đầy đủ dấu chấm hỏi, đọc là hiểu thấu được nỗi hoang mang trong tâm hồn các anh. Còn cái note response này, em mạn phép đặt một dấu chấm câu. Vì phụ nữ cũng có những trằn trọc tương tự như đàn ông vậy, chỉ có điều, chưa kịp trăn trở xong thì mới nhận ra, mình đã bước vào lối mòn của vô vàn những người phụ nữ yếu đuối khác từ lúc nào chẳng hay.

Phụ nữ lấy chồng vì phụ nữ giàu tình cảm

Con người sinh ra ai cũng có cảm xúc cả. Thế nhưng, vì mang cái “trọng trách” và áp lực giới tính trong mình, nên đàn ông được tôi luyện để thành những “bậc đại trượng phu” mạnh mẽ, lý trí, chai lỳ, thậm chí là khô cứng. Phụ nữ, may mắn hơn, thì được giải thoát khỏi gánh nặng ấy, và trở thành những con người giàu tình cảm và không ngại bày tỏ tình cảm. Tình cảm ấy, hồi bé thì dành cho bố mẹ, cho búp bê và gấu bông, lớn lên thì dành thêm cho người yêu. Lúc nào cũng sâu đậm và vô tận cả, giống như dòng thác luôn luôn tràn trề và dạt dào nước chảy vậy.

Đáng buồn là, phụ nữ khó có thể chia sẻ dòng nước ấy cho nhiều người đàn ông một lúc, một phần là do định kiến xã hội và sự bảo thủ của người đời (including men). Nhưng phần quan trọng hơn là bởi, nàng biết không phải người đàn ông nào cũng xứng đáng với tình cảm dạt dào của nàng. Vì thế, phụ nữ lấy chồng – người đàn ông thực sự yêu nàng – để dồn tình cảm vào một người duy nhất, và để thể hiện công khai tình cảm với người đấy. Nhưng thực chất, với nàng, chồng chỉ là bước đệm để nàng gặp được người mà nàng yêu nhất và dành tình cảm đằm thắm nhất, đó là con cái. Thế thôi.

Phụ nữ lấy chồng vì cần một điểm tựa để nâng Trái Đất

Có lần đi chợ Tết ở Boston, em nghe thấy một bài song ca nam nữ như này:

Người yêu em hỡi ước mơ gì hôm nay

Ước mơ anh nhỏ bé thôi

Cầu cho thế giới vui trong an bình muôn đời.

[…] Ước mơ em thật lớn lao

Mơ đôi mình đừng dối nhau.

Khi ấy, em còn trẻ tuổi, feminist và aggressive, nên nghe như vậy tức lắm. Hát hò như vậy có khác gì bảo phụ nữ là giống loài nông cạn, suy nghĩ ngắn không quá mang tai, chỉ biết ru rú một chỗ làm con ruồi chết vì sặc mật. Nhưng khi em lớn dần, biết yêu một cách trưởng thành hơn, em nhận ra đó thực ra chỉ là một bước đi trong cuộc đời người phụ nữ.

Đàn ông mang trong mình cái trách nhiệm self-proclaimed là phải cứu thế giới (nhưng mà khỏi cái gì cơ hả anh?). Tiếc là chặng đường cứu rỗi thế giới ấy quá ngắn ngủi, mà theo anh nói là bắt đầu và buộc phải dừng lại khi các anh lấy vợ và sau đó là giải cứu chính mình. Đàn bà thì khác ở chỗ, họ giải cứu chính mình (khỏi áp lực gia đình, xã hội) bằng việc lấy chồng, để khi đã được tiếng “yên vị” rồi, họ mới dành sức lực và tâm trí để bắt đầu làm những công việc lớn lao hơn. Cứ thử hình dung 2 vị sếp nữ đều giỏi giang và tài năng, một single, một đầy đủ chồng con, ai sẽ hứng chịu dèm pha và ai sẽ được nghe những lời khen ngợi?

Một điểm cộng cho sự thực tế thông minh của phụ nữ. Thêm nữa, ước mơ rằng đàn ông không bao giờ nói dối thực ra cũng khá lớn lao đấy chứ.

Phụ nữ lấy chồng để giúp đàn ông đo lường được giá trị của mình (mượn lời Trang Hạ)

Đàn ông có thể khen nhau kiếm tiền giỏi, khen nhau cưa gái tài tình, khen xe hơi hay tài chơi golf của nhau. Nhưng lời khen “thằng này đàn ông” duy nhất mà họ dành cho nhau chỉ là khi ép nhau uống rượu. Thực chất đấy cũng chẳng phải lời khen, mà là lời khích đểu. Thì đàn ông thực tế, không yêu bằng tai (?), nhưng em dám chắc có một số câu mà khi phụ nữ nói ra, có thể bring đàn ông (and everything else of his) up hoặc down trong nháy mắt.

“There are two things no man will admit he can’t do well: drive and make love.”

Đàn ông hay dùng những từ kiểu “trả bài”, “đóng thuế” cho vợ, như thể đó là một nghĩa vụ khổ sở lắm vậy. Em nghe mà ngứa cả tai. Thế khi các anh trả bài trôi chảy, được vợ cho điểm cao (không được 9,10 đâu nhưng cũng phải 8.5), hoặc đóng thuế đầy đủ, thấy tiền thuế của mình mang lại hạnh phúc cho vợ, đóng góp cho sự phát triển bền vững của gia đình – thì đấy là sướng cho ai? Thử tưởng tượng, một tối nọ các anh mon men lên bảng, vừa đặt quyển vở sạch chữ đẹp (?) vào tay vợ, thì lại bị vợ ẩn lại, phán cho một câu xanh rờn, “Thôi, em không cần đâu, anh nghỉ ngơi đi để cho đỡ tổn thọ!” rồi quay đi chỗ khác (thậm chí lén lút đi lấy mạng thằng khác), các anh lại chả điên tiết lên, đầu óc bị dày vò, tự ái bị chà đạp. Lúc ấy, em cá rằng, chả cứ 6 năm, mà 12 năm, 18 năm tuổi thọ các anh cũng sẵn sàng dâng hiến cho vợ hết. (http://vietbao.vn/Suc-khoe/Vi-xuat-tinh-ma-nam-gioi-ton-tho/75253758/70/)

Phụ nữ lấy chồng vì phụ nữ dũng cảm hơn đàn ông

“Women believe he will change eventually. Men believe she never won’t. Both are wrong.”

Khác với đàn ông, thích khám phá, mạo hiểm kể cả với cuộc đời và tự do của mình, và kết thúc chuyến phiêu lưu ấy bằng đám cưới, phụ nữ biết rõ hướng đi của cuộc đời mình. Năm 6 tuổi, cô bé con nghịch ngợm bẩn thỉu và lăn lộn đánh nhau với những thằng con trai cao chưa đến mang tai mình. Năm 12 tuổi, con gái dậy thì và muốn chứng tỏ cá tính và cái tôi. Năm 18 tuổi, thiếu nữ bắt đầu suy tính mình sẽ học gì, làm gì cho tương lai. Đến năm 24 tuổi, người đàn bà trẻ có bằng thạc sỹ, hưởng lương cao ngất trời. Và trong cả 4 thời khắc ấy, họ hẳn đều ít nhiều phải nghe một câu nhắc nhở, “Cẩn thận rồi không có ma nào rước đi đâu đấy!”

Vì thế, đa phần phụ nữ đều biết rằng việc lấy chồng là một phần khó có thể tránh nổi trong số phận của mình. Và tất cả những người phụ nữ ấy còn biết rằng đó sẽ là một phần số phận khó khăn vất vả. Cái nghiệp chướng chồng con, từ lâu, Tú Xương đã viết, Hồ Xuân Hương đã viết, Thạch Lam đã viết.

Tất cả những là thu với vén

Vội vàng nào những bống cùng bông

Hôn nhân chỉ appeals to phụ nữ ở giai đoạn đám cưới. Còn em khẳng định, nghĩ đến cuộc đời mình ngay sau cái đám cưới đấy là phụ nữ cũng sợ hãi chả kém gì các anh đâu ạ. Chỉ có điều, họ dám đối diện và đương đầu với nỗi sợ hãi ấy. Đấy theo em mới là dũng cảm, chứ cái thái độ “nghênh ngang”, “tò mò”, “đếch sợ gì” của đàn ông khi bước chân vào hôn nhân, nó… ngu nhiều hơn khôn. Vì đàn ông ngây thơ tin rằng, người vợ tương lai của mình sẽ vẫn mãi tồn tại trong dáng vóc và tâm hồn của người con gái mình đang yêu hiện tại. Và cứ thế, đàn ông khi lấy vợ vẫn chỉ thèm thuồng về cái thời trai trẻ, còn con gái khi lấy chồng, lại học được cách làm người phụ nữ trưởng thành.

Đàn bà không hiểu được cái vui sướng khoái lạc “ngày ấy” của đàn ông, thì cũng mấy ông chồng hiểu được cái truân chuyên và đa đoan của vợ?

~

Tóm lại, nếu hỏi 100 người phụ nữ thì các anh còn ra được 101 lý do khác họ lấy chồng (và sau đó là chịu đựng chồng), ví dụ như vì không nỡ để đứa con trong bụng không có cha; vì đám bạn gái đứa nào cũng lũ lượt lấy chồng, chẳng còn ai cùng mình đi ăn uống, spa và shopping; hay để có đứa con gái còn ăn mặc trang điểm cho nó (đấy là lý do của em). Em thừa nhận là phụ nữ lấy chồng là có tí ích kỷ cho mình, nhưng mà lấy chồng rồi thì lại sống hết vì chồng, vì con, vì thiên hạ.

Thế nên là, đàn ông các anh đã cứu thế giới khỏi u tối. Còn phụ nữ bọn em thì bật lửa, đốt đèn để thế giới đấy sáng sủa hơn.

~

Lời cuối, chúc chị em phụ nữ ngày 8/3 vui vẻ, hạnh phúc, either with or without a man ;)

source: note from https://www.facebook.com/notes/phuong-q-le/v%C3%AC-sao-ph%E1%BB%A5-n%E1%BB%AF-l%E1%BA%A5y-ch%E1%BB%93ng/10150107618351566

December 14, 2010

[Note]Diễn văn của Steven Jobs trong buổi lễ ra trường của đại học Standford

Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học.

Nói một cách trung thực nhất thì thực ra, tôi chưa bao giờ học đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra trong cuộc đời tôi. Chỉ như vậy thôi, không có gì to lớn, chỉ đơn giản là ba câu truyện.

Câu chuyện thứ nhất là về việc kết nối những dấu chấm (Connecting the dots – nối những dấu chấm từ hàng vạn cái chấm hỗn độn – để thấy con đường mình sẽ phải đi)

Tôi đã bỏ học chỉ sau sáu tháng theo học trường cao đẳng Reed, tôi lưu lại đó tạm thời trong vòng 18 tháng nữa trước khi tôi chính thức rời trường Reed.

Tại sao tôi lại bỏ học?

Tôi đã bắt đầu điều đó khi tôi mới được sinh ra. Mẹ ruột của tôi là một nữ sinh viên trẻ, độc thân và bà đã quyết định cho tôi đi làm con nuôi. Bà thực sự muốn tôi được làm con nuôi của những người đã tốt nghiệp đại học. Vì thế, tất cả mọi chuyện đã được sắp đặt để tôi trở thành con nuôi của một cặp vợ chồng luật sư. Tuy nhiên, tất cả chuyện
đó đã bị thay đổi ở phút cuối cùng khi tôi vừa cất tiếng khóc chào đời, họ đã đổi ý và muốn nhận một đứa bé gái làm con nuôi chứ không phải tôi.

Chính vì thế, bố mẹ nuôi của tôi hiện giờ đã nhận được một cú điện thoại vào lúc nửa
đêm hỏi có muốn nhận tôi, một đứa bé trai được sinh ra không mong đợi, làm con nuôi hay không. Bố mẹ tôi đã trả lời rằng tất nhiên rồi. Tuy nhiên, sau đó, mẹ ruột của tôi biết được mẹ nuôi tương lai của tôi chưa tốt nghiệp đại học và bố nuôi của tôi chưa tốt nghiệp trung học, bà đã từ chối ký vào giấy tờ giao nhận con nuôi. Một vài tháng sau bà mới đồng ý khi bố mẹ nuôi của tôi hứa sẽ cho tôi đi học đại học.

17 năm sau, tôi cũng vào đại học, nhưng tôi đã rất ngây thơ khi chọn một trường đại học danh giá ngang hàng với Stanford. Tất cả tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi đã phải dành để đóng học phí cho tôi. Sau sáu tháng, tôi chẳng thấy được ích lợi gì của việc học đại học. Tôi chẳng có một câu trả lời nào về việc tôi sẽ làm gì với cuộc đời của mình và cũng chẳng tin rằng trường đại học có thể giúp tôi trả lời câu hỏi đó. Tôi đã tiêu tất cả
tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi dành dụm phòng khi về hưu vào trường đại học. Vì vậy tôi đã quyết định bỏ học và tin tưởng rằng rồi mọi chuyện cũng sẽ tốt đẹp thôi. Tại thời điểm đó, mọi việc dường như có vẻ rất khó khăn nhưng khi nhìn lại, tôi lại thấy rằng đó là một quyết định đúng đắn nhất của tôi. Giây phút mà tôi bỏ học, tôi đã từ bỏ những môn học mà tôi không hề thích, thay vào đó, tôi bắt đầu tìm hiểu những môn học khác có vẻ như thú vị hơn rất nhiều.

Mọi chuyện không diễn ra nhẹ nhàng một chút nào. Tôi không có phòng trọ vì thế, tôi phải ngủ nhờ dưới sàn nhà trong phòng trọ của các bạn tôi. Tôi kiếm tiền mua đồ
ăn bằng 5$, tiền công trả lại các chai Coca-cola và mối tuần tôi đi bộ 7 dặm qua phía bên kia thành phố để có được một bữa ăn ngon ở trại Hare Krishna. Tôi rất thích những món ăn ở đó. Sau này, tôi mới biết được rằng những gì mà tôi đã phải trải qua khi cố gắng theo đuổi niềm đam mê của mình là vô giá. Tôi sẽ lấy một ví dụ cho các bạn:

Có lẽ ở thời điểm đó, trường Reed là trường duy nhất của cả nước giới thiệu nghệ thuật viết chữ đẹp. Ở tất các các khu học xá, tất cả các poster, tiêu đề của tất cả các tranh vẽ đều được viết tay rất đẹp. Vì tôi đã thôi học và không phải tham gia vào những khóa học bắt buộc thông thường nên tôi đã quyết định tham gia khóa học nghệ thuật viết chữ đẹp. Tôi học cách viết các chữ có nét ở chân, những biến đổi về khoảng cách giữa các nét chữ, học cách trình bầy một bản in lớn sao cho đẹp. Tôi nhận thấy rằng đây là một môn học mang tính nghệ thuật, lịch sử và đẹp một cách tinh vi mà khoa học không thể làm được.

Những thứ đó dường như chẳng có ý nghĩa thực tế gì cho cuộc sống của tôi. Tuy nhiên, 10 năm sau này, khi chúng tôi đang thiết kế thế hệ đầu tiền của máy tính Machintosh, tất cả những điều đó dường như lại trở lại với tôi và chúng tôi đã thiết kế để
cài đặt tất cả những mẫu chữ đó vào máy tính, Machintosh là máy tính đầu tiên có những mẫu chữ nghệ thuật rất đẹp. Nếu như tôi không tham gia vào khóa học đó ở trường thì Mac sẽ chẳng bao giờ có nhiều phông chữ như vậy. Kể từ khi Windows copy những mẫu chữ đó của Mac thì không có một máy tính cá nhân nào không có những phông chữ đó. Nếu tôi không bỏ học và không tham gia vào khóa học viết chữ đẹp thì tất cả các máy tính cá nhân bây giờ có thể chẳng có được chúng. Tất nhiên là khi tôi đang ở trường đại học thì tôi không thể kết nối những điểm mốc đó khi nó còn đang ở tương lai phía trước. Nhưng 10 năm sau thì những điều đó rất, rất rõ ràng.

Một lần nữa tôi muốn nói với các bạn rằng, chúng ta không thể biết những điểm mốc có nối kết với nhau trong tương lai không, các bạn chỉ có thể biết những điều đó khi nhìn lại mà thôi. Vì thế, các bạn hãy tin tưởng rằng, theo một cách nào nó, những điểm mốc sẽ nối kết với nhau trong tương lai của bạn. Các bạn cũng cần phải tin vào một số thứ khác như: sự quyết tâm, vận mệnh, cuộc sống, nhân quả hoặc bất cứ cái gì. Phương pháp đó chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo ra những thay đổi trong cuộc sống của tôi.

Câu chuyện thứ hai của tôi là về tình yêu và sự mất mát.

Tôi đã rất may mắn khi tôi đã muốn bắt đầu làm việc từ rất sớm. Woz và tôi đã bắt đầu những trang đầu tiên cho lịch sử của Apple trong gara của bố mẹ tôi khi tôi mới 20 tuổi.
Chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ để sau 10 năm, từ chỗ chỉ có 2 người, trong cái gara bé nhỏ, Apple đã phát triển thành một công ty trị giá 2 tỷ đô la Mỹ với hơn 4000 nhân viên. Một năm trước đây, chúng tôi vừa mới bỏ đi sáng tạo đầu tiên của mình, máy tính Macintosh và tôi vừa mới bước sang tuổi 30. Sau đó, tôi bị sa thải. Làm sao mà bạn lại có thể bị sa thải bởi một công ty mà bạn đã sáng lập ra nó ? Oh, khi mà Apple đã phát triển lớn hơn, tôi đã thuê một người mà tôi đánh giá là có khả năng cùng tôi lãnh đạo
công ty.

Khoảng một năm gì đó, tình hình có vẻ rất khả quan. Nhưng sau đó, quan điểm của chúng tôi về tương lai bắt đầu khác nhau, thậm chí chúng tôi còn trở nên bất hòa. Khi có mối bất hòa đó xẩy ra giữa chúng tôi, hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, và tôi, ở tuổi 30, đã bị sa thải một cách rất rõ ràng. Những điều mà tôi theo đuổi trong suốt cuộc đời đã biến mất, chúng đã bị phá hủy.

Trong một vài tháng, tôi đã thực sự chẳng biết phải làm cái gì. Tôi cảm giác rằng mình đã làm cho những thế hệ đi trước tôi thất vọng và rằng tôi đã đánh rơi lá cờ khi nó đã được chuyền đến tay tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi cho việc cư xử không hay của mình. Tôi đã thua một cách rõ ràng và thậm chí, tôi đã có ý định bỏ cuộc. Nhưng có một cái gì đó bắt đầu chậm chậm sáng lên trong tôi. Tôi vẫn rất yêu quý những gì tôi đã tạo ra. Sự việc xẩy ra ở Apple có thay đổi tình yêu đó một chút nhưng trong tôi, tình yêu ấy vẫn còn. Chính vì thế, tôi đã quyết định bắt đầu lại.

Ngay lúc đó tôi không nhận thấy, nhưng sau này, tôi mới biết rằng việc tôi bị Apple sa thải hóa ra lại là một việc tốt đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Gánh nặng của sự thành công đã được thay thế bằng ánh sáng của sự bắt đầu mới tuy không có điều gì chắc chắn. Tôi đã để cho mình tự do bước vào một quãng đời đầy những sáng tạo của cuộc đời mình.
Trong khoảng 5 năm sau đó, tôi đã bắt đầu xây dựng công ty NeXT và một công ty khác tên là Pixar. Tôi gặp và đã yêu một người phụ nữ tuyệt vời, chính là vợ tôi sau này. Pixar đã sáng tạo ra phim truyện hoạt hình máy tính đầu tiên trên thế giới, câu chuyện đồ chơi. Hiện tại, nó đã trở thành xưởng phim hoạt hình thành công nhất trên thế giới. Một sự kiện thay đổi đáng ghi nhớ đã xẩy ra khi Apple mua NeXT, tôi trở lại Apple, những kỹ thuật mà NeXT đã phát triển trở thành nguồn sinh khí cho thời kỳ phục hồi của Apple.

Tôi và Laurene cũng có một gia đình hạnh phúc.

Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng tất cả những điều đó sẽ chẳng bao giờ xẩy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Đó là một viên thuốc đắng nhưng tôi chắc bệnh nhân sẽ rất cần đến nó.

Đôi khi cuộc sống dường như muốn cố tình đánh ngã bạn. Nhưng hãy đừng mất lòng tin. Tôi biết chắc chắn rằng, điều duy nhất đã giúp tôi tiếp tục bước đi chính là tình yêu của tôi dành cho những gì tôi đã làm. Các bạn phải tìm ra được cái các bạn yêu quý. Điều đó luôn đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc sẽ chiếm phấn lớn cuộc đời bạn và cách duy nhất để thành công một cách thực sự là hãy làm những việc mà bạn tin rằng đó là những việc tuyệt vời. Và cách để tạo ra những công việc tuyệt vời là bạn hãy yêu việc mình làm.
Nếu như các bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng bỏ cuộc bởi vì bằng trái tim bạn, bạn sẽ biết khi bạn tìm thấy nó. Và cũng sẽ giống như bất kỳ một mối quan hệ nào, nó sẽ trở nên tốt dần lên khi năm tháng qua đi. Vì vậy hãy cố gắng tìm kiếm cho đến khi nào bạn tìm ra được tình yêu của mình, đừng từ bỏ.

Câu chuyện thứ ba của tôi là về cái chết.

Khi tôi 17 tuổi, tôi đã đọc được một câu châm ngôn như sau: Nếu bạn sống mỗi ngày đều như ngày cuối cùng của cuộc đời mình, một ngày nào đó bạn sẽ hoàn toàn tin tưởng rằng bạn đã đúng. Câu châm ngôn đó đã để lại ấn tượng rất sâu trong tôi và kể từ đó, trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi buổi sáng và tự hỏi mình : nếu ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi, tôi sẽ muốn làm gì và tôi chuẩn bị làm gì hôm nay? Và nếu trong nhiều ngày, câu trả lời vẫn là “không” thì tôi biết, tôi cần phải thay đổi điều gì đó.

Suy nghĩ rằng mình sắp chết chính là điều quan trọng đã động viên tôi tạo ra cơ hội lớn cho cuộc đời mình. Bởi vì tất cả mọi điều từ sự kỳ vọng của mọi người vào bạn, tất cả mọi niềm tự hào cho đến nỗi sợ phải đổi mặt với sự xấu hổ hay thất bại, tất cả sẽ biến mất khi bạn phải đổi mặt với cái chết. Khi đó, chỉ còn lại điều gì thực sự quan trọng.Ý nghĩ rằng chúng ta đang đối mặt với cái chết, khi chúng ta sắp chẳng còn gì nữa, là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh khỏi việc chúng ta cảm thấy sợ hãi khi sắp đánh mất đi thứ gì đó.

Chẳng có lý do gì để bạn không lắng nghe sự mách bảo của trái tim mình.

Khoảng một năm trước đây tôi đã bị chẩn đoán là bị ung thư. Tôi đã chụp cắt lớp lúc 7:30 sáng và trên phim hiện rõ ràng một khối u trong tuyến tụy. Thậm chí tôi chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Các bác sỹ nói với tôi rằng đây là một dạng của ung thư và bệnh này không chữa được, rằng tôi nên chuẩn bị tinh thần mình sẽ chỉ sống được từ 3 đến 6 tháng nữa thôi. Bác sỹ của tôi khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại các công việc của mình, đó là cách họ nói khi khuyên bệnh nhân chuẩn bị cho cái chết. Điều đó có nghĩa là hãy về và sử dụng mấy tháng còn lại để nói với các con bạn những gì mà bạn dự định sẽ nói với chúng trong khoảng mười năm tới. Điều đó cũng có nghĩa là hãy cố gắng kín đáo để gia đình bạn có thể chấp nhận điều này một cách dễ dàng hơn. Điều đó có nghĩa là bạn hãy nói lời vĩnh biệt.

Tất cả mọi ngày tôi đều sống với sự chẩn đoán đó. Sau đó, vào một buổi tối, tôi tiến hành kiểm tra sinh thiết, họ đút một cái ống qua cổ họng tôi, luồn sâu xuống dạ dày, sâu xuống ruột, ấn một cái kim vào tuyến tụy của tôi để lấy mẫu một số tế bào của khối u. Khi đó, tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi, người có mặt lúc đó đã kể với tôi rằng khi các bác sỹ phân tích những tế bào đó dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện ra rằng đây là một trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng cách phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại.

Đó là cảm giác mà tôi đã có khi phải đối mặt với cái chết và tôi cũng hy vọng tôi sẽ còn cái cảm giác đó một vài thập kỹ nữa. Khi đã từng trải qua điều đó, tôi có thể nói với các bạn một cách chắn chắn hơn là chỉ đơn thuần nhắc đến cái chết như là một điều hữu ích nhưng chỉ hoàn toàn là một nội dung mang tính trí tuệ mà thôi.

Không ai muốn chết. Thâm chí những người muốn được lên thiên đàng cũng không muốn chết chỉ vì muốn được lên đó. Và cái chết là cái đích mà tất cả chúng ta đều phải đến, không ai trong chúng ta thoát khỏi nó. Và đó là cách mà nó phải diễn ra bởi lẽ cái chết chính là sáng tạo tuyệt vời nhất của cuộc sống. Đó chính là tác nhân thay đổi cuộc
sống. Nó loại đi những người già để mở đường cho những người trẻ. Ngay lúc này, các bạn đang là những người trẻ tuổi, nhưng sẽ không lâu nữa, khi các bạn tốt nghiệp, rồi trở nên già đi, và sẽ bị loại bỏ.

Tôi xin lỗi vì có vẻ như tôi hơi xúc động nhưng điều đó là sự thật.
Thời gian của các bạn là có hạn, vì thế đứng lãng phí để sống cho một cuộc đời ai đó. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm của những người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân bạn.

Điều quan trọng nhất là bạn hãy dũng cảm đi theo sự mách bảo của trái tim và trực giác của mình. Bằng cách nào đó, chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành cái gì. Những điều khác chỉ là thứ yếu.

Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách kỳ lạ được xuất bản với cái tên Cẩm nang toàn thế
giới, cuốn sách này giống như kinh thánh của thế hệ chúng tôi. Người sáng tạo ra cuốn sách này là Steward Brand, một nghiên cứu sinh ở Menlo Park , cách đây không xa. Anh ta đã tạo ra nó bằng cảm giác đầy tính thi sỹ của mình. Thời điểm đó là vào cuối thập kỷ 60, trước khi có máy tính cá nhân và máy tính xách tay. Tất cả cuốn sách được đánh bằng máy chữ, cắt bằng kéo và bằng máy ảnh. Nó giống như trang Google trên giấy vậy, 35 năm trước khi có trang Google. Nó thực sự mang tính duy tâm, được tạo ra từ những công cụ tinh xảo và những ý tưởng vĩ đại.

Steward và các đồng sự của ông đã xuất bản một số tập của Cẩm nang toàn thế giới và sau đó, họ xuất bản tập cuối cùng. Thời gian đó vào khoảng giữa những năm 70 và tôi chỉ bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở trang bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường vùng nông thôn trong ánh bình minh, điều mà bạn có thể tìm thấy sự an bình nếu bạn là người ưa mạo hiểm. Bên dưới tấm ảnh có dòng chữ: “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ“ Đó là lời tạm biệt của họ khi kết thúc cuốn sách. “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ”. Và tôi luôn cầu chúc điều đó cho chính mình. Ngày hôm nay, các bạn đã tốt
nghiệp và chuẩn bị bước vào con đường mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.

Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ.

Cảm ơn các bạn rất nhiều.

Steven Jobs.

Link: http://www.facebook.com/notes/facebook-viet/dien-van-cua-steven-jobs-trong-buoi-le-ra-truong-cua-dai-hoc-standford/172612799436241